Chương 65

Cát Vi Nùng xách cổ con vịt béo ú căng tròn, nhìn chằm chằm nó thật lâu.

Nàng quay đầu nói với Mục Tuyết Y: "Nhị tiểu thư, tôi nhốt nó lại trước, ngày mai vào bếp cắt tiết nấu cháo vịt cho cô ăn."
"Đừng..." Mục Tuyết Y vội vàng ngăn cản, cố tìm từ khuyên nàng: "Này...!cô đưa nó cho tôi đi, sáng sớm mai tôi sẽ thả nó về núi lại.

Nó là...!động vật hoang dã, tôi không thể vì ăn uống mà phá hoại hệ sinh thái."
Cát Vi Nùng hơi nghi ngờ nhìn Mục Tuyết Y.

Nàng không tin, người phụ nữ lừa mình cắn lê đông lạnh, sẽ có giác ngộ "Bảo vệ hệ sinh thái" cao như thế.

Mục Tuyết Y lặp lại: "Cô đưa nó cho tôi."
Cát Vi Nùng chỉ đành ngoan ngoãn ôm con vịt, để nó vào phòng Mục Tuyết Y.

Cát Vi Nùng vừa làm xong, Mục Tuyết Y lại than thở: "Cô không nhắc tới đồ ăn thì thôi, cô vừa nhắc, tôi lại đói bụng muốn ăn khuya.

Bây giờ cô vào bếp giúp tôi nấu một phần canh hạt sen được chứ?"
Cát Vi Nùng cúi đầu: "Được, tôi đi ngay."
Đêm đã khuya khoắt.

Bão tuyết ngoài cửa sổ không ngừng rơi, xuyên qua ô kính, có thể trông thấy một lớp tuyết nằm trên bệ cửa sổ.

Tựa như kẹo bông vừa ra khỏi lò chất chồng một chỗ, vừa xốp lại vừa dày.

Đèn trong căn nhà gỗ mang sắc nhạt ấm áp.

Giống như một chậu than nổ lách tách trong bếp lò.

Mục Tuyết Y ôm Hoa Tiêu tựa vào đầu giường, cầm lấy túi chườm ấm.

Nàng đặt túi chườm ấm ở chăn bông trên đầu gối, để Hoa Tiêu đứng lên đó.

"Béo ú nu luôn." Mục Tuyết Y sờ cái đầu mập mạp của Hoa Tiêu: "Càng lớn càng béo, sao còn chưa đẻ trứng nữa hả?"
Hỏi xong, còn cố ý lầm bầm "Ồ!" một tiếng: "Không đẻ trứng, bởi vì Hoa Tiêu nhà chúng ta— là bé trai nha."
Dứt lời, nàng bị bản thân chọc cười.

Đang vui vẻ thì cánh cửa gỗ bỗng mở ra.

Cát Vi Nùng tuyệt đối không dám mở cửa thẳng thừng khi chưa gõ cửa.

Vì lẽ đó, cửa vừa mở, Mục Tuyết Y bèn cười quay đầu lại.

"A Nguyệt!" Nàng gọi.

Chu Chẩm Nguyệt cởi chiếc mũ dính đầy tuyết, lắc lắc, treo trên giá áo khoác ngoài cửa.

Cô vừa cởi vừa đi về phía phòng ngủ.

Trên tay cô ôm một túi lớn, nhìn qua có vẻ rất nặng, không biết đựng cái gì.

"Em cười gì vậy? Ở ngoài cửa đã nghe thấy âm thanh."
"Không có gì." Mục Tuyết Y không thể xuống giường, chỉ có thể nằm nhoài bên giường, chờ Chu Chẩm Nguyệt tới gần: "Em chỉ không ngờ chị lại mang Hoa Tiêu đến Ký Ninh."
Chu Chẩm Nguyệt ném cái túi xuống đất, phát ra một tiếng vang dội.

"Hồi Hương cũng mang theo, hiện giờ nó đang bơi ở bồn tắm trong phòng tôi.

Nếu em muốn gặp, hôm nào tôi dẫn nó lại đây chơi."
Mục Tuyết Y ôm Hoa Tiêu, đặt con vịt mập mạp xuống sàn nhà, đẩy cái mông của nó, đuổi nó qua một bên, nói nhỏ: "Đi xa một chút, đi xa xa một chút nào lính báo hiệu nhỏ..."
Chu Chẩm Nguyệt ngồi bên cạnh giường, trong phòng rất nóng, mặc áo len có chút khó chịu, vì thế cô cởi chiếc áo len cao cổ màu trắng ra.

Bên trong là áo sơ mi trắng quen thuộc, khi gấp áo len lại, chiếc khuy măng sét bằng đá mắt hổ vẫn cài trên cổ tay.

Áo sơmi trắng thanh lịch, khuy măng sét đính viên đá quý màu xanh lam.

Chiếc nhẫn ngọc bích ôn hòa, ngón tay thon dài trắng nõn.

Trên người cô...!
Còn có hương thơm của cây tuyết tùng.

Mục Tuyết Y chợt nhận ra, hình như nàng nghiện Chu Chẩm Nguyệt mất rồi.

Quan sát mỗi một chi tiết nhỏ trên người đối phương, mỗi một cái trang sức, thậm chí là mỗi một mùi hương, đều cảm thấy...!
Muốn dừng mà dừng không được.

Nàng đột nhiên rất vui vẻ, trong tên mình có một chữ "Tuyết".

A Nguyệt tựa như tuyết.

Trong tên nàng có tuyết, nghĩa là nàng vĩnh viễn mang theo A Nguyệt ở bên mình.

Chu Chẩm Nguyệt thấy Mục Tuyết Y ngơ ngẩn nhìn cô, không biết những suy nghĩ tạp nham của nàng, tưởng tóc bị rối, bèn sờ sờ đỉnh đầu.

Không có rối mà.

"Em đang nhìn cái gì?" Cô nghiêng đầu hỏi nàng.

Mục Tuyết Y hoàn hồn, vội thu lại tâm tư lộn xộn, lắp bắp: "Em...!Em đang nghĩ, A Nguyệt đem theo một cái túi, không biết đồ bên trong là gì...!nó đựng cái gì..."
Chu Chẩm Nguyệt yên lặng mỉm cười, cúi người mở khóa kéo.

Trong túi chứa đầy thiết bị điện tử, còn có một cặp dây đen quấn gọn gàng, cùng với bộ chuyển đổi nhiều màu sắc.

Cô lấy đồ vật ra khỏi túi, trông như một cái hộp đen, Mục Tuyết Y nhất thời không nhận ra đó là thứ gì.

Chu Chẩm Nguyệt ôm nó tới cạnh tivi, xắn tay áo, xoay nhẹ tivi về đằng sau.

Cô cặm cụi ngồi đó, mày mò một lúc, đem hai thiết bị liên kết với nhau.

Mục Tuyết Y tò mò hỏi: "Rốt cuộc nó là thứ gì vậy?"
Chu Chẩm Nguyệt có chút bất đắc dĩ: "Em nhìn thấy rồi mà vẫn không biết à."
Mục Tuyết Y: "?"
Chu Chẩm Nguyệt: "Là đầu đọc đĩa."
Mục Tuyết Y nhìn chằm chằm đầu đọc đĩa, ngắm nghía chốc lát, ngờ ngợ nhớ lại thời thơ ấu.

"A...!Khi em còn bé, hình như trong nhà cũng có thứ này, nó cổ lắm rồi."
Nàng chớp mắt: "A Nguyệt, chị đem tới đây làm gì?"
Chu Chẩm Nguyệt lấy một cái đĩa CD được gói trong tấm vải nhỏ ở túi quần phía sau, quơ qua quơ lại: "Muốn cho em xem một đoạn phim, khiến em xua tan phiền muộn."
Mục Tuyết Y cười: "Cần gì rắc rối thế, em có laptop mà?"
Chu Chẩm Nguyệt: "Laptop của em có ổ đĩa không?"
Mục Tuyết Y ngẩn người, quay đầu lại nhìn về phía bàn học: "...!Hình như không có."
Chu Chẩm Nguyệt ngồi xổm xuống, bỏ đĩa CD vào đầu đọc đĩa: "Ban ngày tôi đã ngầm để ý, máy tính của em không có ổ đĩa.

Nếu có thì đã không phí công đem cái vật cũ rích này tới đây."
Đầu đọc đĩa nuốt đĩa CD, bắt đầu phát ra âm thanh cổ xưa "Xẹt xẹt".

Chu Chẩm Nguyệt trở lại giường.

Mới vừa ngồi xuống, Mục Tuyết Y đã bò tới, tiến vào trong ngực cô.

Mục Tuyết Y ôm chặt eo Chu Chẩm Nguyệt, nằm trên ngực cô hít thở.

Chu Chẩm Nguyệt cảm thấy buồn cười: "Em ngửi cái gì?"
Mục Tuyết Y: "Chị thơm quá, cho em hít thêm mấy hơi nữa."
Chu Chẩm Nguyệt bị nàng chọc cười: "Em là Hắc Sơn lão yêu à? Muốn hút dương khí của người sống?"
Mục Tuyết Y thỏa mãn thở dài: "Hóa ra đây là lạc thú của Hắc Sơn lão yêu, em bắt đầu hâm mộ Hắc Sơn lão yêu rồi."
Chu Chẩm Nguyệt mỉm cười, đưa tay xoa xoa đầu nàng.

Màn hình tivi bắt đầu phát nội dung trong đĩa.

Hình ảnh có hơi méo mó, không rõ nét lắm, hẳn là quay bằng camera cũ.

Một người phụ nữ thắt tóc đuôi ngựa, khuôn mặt trang điểm đỏ hồng cầm microphone, đứng trước một cái bàn lớn, ho khan hai tiếng khiến microphone phát ra tiếng vang chói tai.

Người phụ nữ vỗ vỗ microphone, giọng điệu trầm bổng du dương, trịnh trọng nói:
"Chào các bạn, lại đến Đại hội liên hoan Quốc tế thiếu nhi mỗi năm một lần rồi.

Năm nay các bé mầm non chuẩn bị rất nhiều tiết mục đặc sắc đó nha, chúng ta cùng nhau nín thở chờ đợi, vỗ tay nào~"
"Tiết mục đầu tiên, là do các bé lớp lá biểu diễn, bài tập thể chất quân sự!"
Người dẫn chương trình bước xuống sân khấu, ở phía dưới có một đám nhóc con chừng bốn, năm tuổi nghịch ngợm xô đẩy nhau lên sân khấu, ngơ ngác đứng vào vị trí, mắt tròn xoe nhìn nhau, hồi hộp chờ nhạc nền nổi lên.

Ở vị trí trung tâm chính giữa đám trẻ, có một cô bé đang ưỡn người đứng thẳng tắp.

Những đứa trẻ khác đều đang căng thẳng như tên trộm vặt, chỉ có cô, nghiêm trang đứng thẳng tắp, hai bên má núng nính dễ thương, khuôn mặt lại như một bà cụ non.

Mục Tuyết Y nhìn thấy, bật cười khúc khích.

"Đó là chị hả?" Nàng cười đến nghiêng ngả.

Chu Chẩm Nguyệt cười nhạt, cũng không ngại ngùng giấu giếm: "Đúng, là tôi."
Vòng tay Mục Tuyết Y đang ôm eo Chu Chẩm Nguyệt bỗng siết chặt hơn, nhẹ giọng hỏi: "Chị tốn nhiều tâm tư, dành nhiều thời gian như vậy, là vì muốn cho em xem chị đánh võ quân sự khi còn bé?"
Chu Chẩm Nguyệt: "Ừm."

Mục Tuyết Y: "Tại sao?"
Chu Chẩm Nguyệt trầm mặc chốc lát, nói: "Trong những lá thư mà em viết tặng tôi, em có kể về thời thơ ấu chơi nhảy dây, đá cầu...!Vì thế, tôi cũng muốn cho em thấy dáng vẻ khi còn bé của mình."
Trên màn hình tivi, bạn nhỏ Chu Chẩm Nguyệt năm tuổi cau mày nghiêm nghị, bởi vì kìm nén hơi thở mà hai má phồng lên, trông như một con hamster nhỏ.

Cô rất nghiêm túc giơ hai cánh tay ngắn ngủn của mình, dùng hết sức đánh bài võ, thịt trên mặt vì vận động mà lắc lư theo.

Mục Tuyết Y vừa xem vừa cười, đột nhiên chú ý tới sợi dây dài màu đen trên cổ cô, sợi dây lồng với chiếc nhẫn ngọc quen thuộc, buông xuống yếm dãi trước ngực.

Chiếc nhẫn đó, chính là chiếc nhẫn hiện tại mà Chu Chẩm Nguyệt đang đeo trên tay.

"Chiếc nhẫn này đã theo chị từ nhỏ?" Mục Tuyết Y ngạc nhiên: "Em từng nghe chị nói, người nhà họ Chu, trên tay phải đeo nhẫn ngọc.

Em cứ tưởng nhẫn ngọc là được, không nhất thiết phải là một viên ngọc duy nhất."
Chu Chẩm Nguyệt xoa mái tóc mềm mại của nàng, chậm rãi giải thích: "Tổ tiên răn dạy, một người sánh một ngọc, một đời chỉ một viên.

Vì lẽ đó, trước khi tôi ra đời, lúc ấy ba mẹ tôi còn khoẻ mạnh, bọn họ đã chọn cho tôi một viên ngọc để đính lên nhẫn.

Khi tôi còn bé, ngón tay rất nhỏ, chỉ có thể lồng vào sợi dây đeo lên cổ.

Sau này lớn rồi, mới đeo vào ngón trỏ."
"Chu gia luôn dạy bảo con cháu, Một đời một kiếp một đôi người.

Chọn ngọc như vậy, người yêu cũng như vậy."
Mục Tuyết Y khẽ run nhìn cô.

"Có phải nghe rất vô lý không?" Chu Chẩm Nguyệt mỉm cười: "Thời đại bây giờ, nhà tôi còn tuân theo chuẩn tắc như vậy.

Kỳ thực yêu một người, không cần phải cố chấp không buông tay."
Lông mi cô rũ xuống, trầm mặc giây lát, thanh âm hạ thấp: "Ý của tôi là, tôi sẽ không dùng điều này ép buộc em."
Cô mím môi, ý cười càng sâu: "Thế nhưng, tôi sẽ dùng điều này với chính bản thân mình."
Chóp mũi Mục Tuyết Y có chút cay, chớp mắt mấy cái, cố kìm nén nước mắt.

Nàng hiểu được.

Một người sánh một ngọc, một đời chỉ một viên.

Nàng chính là...!Viên ngọc mà A Nguyệt đã lựa chọn.

Là "người" trong "đôi người".

Trên màn hình, bạn nhỏ A Nguyệt còn đang nghiêm túc đá chân ngắn, nhạc nền cuồng nhiệt xen lẫn tạp âm của những năm tháng xưa cũ.

Trong thời đại ủng hộ tự do, đòi hỏi phải tôn trọng người khác, dường như có rất nhiều tư tưởng bảo thủ của thời đại cũ bị đóng đinh vào cái mác "Cặn bã cổ hủ".

Nhưng đôi khi...!
Có một số suy nghĩ lỗi thời mục nát...!
Thật sự rất lãng mạn.

.

Chapter
1 Chương 1: Giai Đoạn Nhị Tiểu Thư Mỏng Manh Bé Nhỏ
2 Chương 2: A Nguyệt Em Thích Chị
3 Chương 3: Tôi Muốn Em Ấy Thuộc Về Riêng Mình
4 Chương 4: Giáo Viên Hay Chủ Tịch
5 Chương 5: Muốn A Nguyệt Thổi
6 Chương 6: Hợp Đồng Tình Yêu
7 Chương 7: Nhị Tiểu Thư Xảy Ra Chuyện
8 Chương 8: Người Đến Trước Và Kẻ Đến Sau
9 Chương 9: Hôn Một Cái Ôm Một Cái
10 Chương 10: Trượt Vào Khe Hở Giữa Ngực
11 Chương 11: Ngủ Ngon Tuyết Y
12 Chương 12: Trò Chuyện Một Lúc
13 Chương 13: Mục Tuyết Y Mất Liên Lạc
14 Chương 14: Ngu Ngốc
15 Chương 15: Ừm Em Thích Chúng Nó
16 Chương 16: Ảo Tưởng Về Danh Phận
17 Chương 17: Hiểu Sai
18 Chương 18: Một Lời Hứa Muộn Màng Vô Nghĩa
19 Chương 19: Có Lẽ Em Mãi Cũng Không Hiểu
20 Chương 20: Món Đó Có Ngon Không
21 Chương 21: Ngủ Chung Giường
22 Chương 22: Chỉ Có Một Chiếc Chăn
23 Chương 23: Vì Người Mà Sống
24 Chương 24: Không Liên Quan Tới Nợ Nần
25 Chương 25: Đi Nhặt Thử Xem
26 Chương 26: A Nguyệt Chị Có Ở Phía Sau Không
27 Chương 27: Sự Sỉ Nhục
28 Chương 28: Bí Mật Bị Phát Hiện
29 Chương 29: Đi Làm Vào Ngày Mai
30 Chương 30: Chị Cũng Không Phải Người Ngoài
31 Chương 31: Mua Cà Phê Cho Chu Tổng!
32 Chương 32: Trốn Nhà Đi
33 Chương 33: Hôn Nhẹ Một Cái Tăng Thêm Mười Năm
34 Chương 34: Theo Đuổi Tôi Thêm Một Lần Nữa Đi
35 Chương 35: Trình Độ 100 Điểm
36 Chương 36: Đừng Đi
37 Chương 37: Chị Gái!
38 Chương 38: Chỉ Nhìn Mỗi Em
39 Chương 39: Chỗ Dựa Vững Chắc
40 Chương 40: Em Ấy Xứng Đáng Với Mọi Thứ Tốt Đẹp
41 Chương 41: Cô Bảo Vệ Nàng Luôn Luôn Đúng Lúc
42 Chương 42: Mục Quốc Thừa
43 Chương 43: A Nguyệt Chị Có Tin Em Không
44 Chương 44: Ngồi Xe Lăn Suốt Đời
45 Chương 45: Sân Khấu Điên Cuồng Của Nhị Tiểu Thư
46 Chương 46: Đừng Khóc A Nguyệt
47 Chương 47: Bất Cứ Ai Làm Tổn Thương Chị Đều Đáng Chết
48 Chương 48: Tôi Rất Mong Đợi Ngày Đó
49 Chương 49: Máu Và Thịt Tất Cả Đều Đòi Lại
50 Chương 50: Tôi Là Lương Tri Cuối Cùng Của Em
51 Chương 51: Một Màn Kịch Hay
52 Chương 52: Khiêu Khích
53 Chương 53: A Nguyệt Muốn Em
54 Chương 54: Hơi Thở Đan Xen
55 Chương 55: Trò Chơi Bắt Đầu
56 Chương 56: Đặt Cược
57 Chương 57: Tôi Đoán Chị Điên Trước
58 Chương 58: Sống Không Bằng Chết
59 Chương 59: Tôi Thà Rằng Em Không Còn Yêu Tôi Nữa
60 Chương 60: A Nguyệt Xin Lỗi
61 Chương 61: Xin Hãy Cứu Lấy Em
62 Chương 62: Trên Tay Người Ấy Là Chiếc Nhẫn Ngọc Quen Thuộc
63 Chương 63: Đồng Hành Cùng Em Đi Qua Thế Gian Khổ Ải
64 Chương 64: Nụ Hôn Của A Nguyệt
65 Chương 65
66 Chương 66: Em Có Trăm Triệu Loại Tốt
67 Chương 67: Bão Tuyết
68 Chương 68: Tìm Thấy Tuyết Y Trước
69 Chương 69: Bị Kẹt Trong Bão Tuyết
70 Chương 70: Nếu Như
71 Chương 71: Hừ Không Biết Xấu Hổ
72 Chương 72: Tiên Nữ Ghé Thăm
73 Chương 73: Em Có Tôi Sớm Hơn Em Nghĩ
74 Chương 74: Thẹn Thùng
75 Chương 75
76 Chương 76: Chu Chẩm Nguyệt Thật Là Xấu Xa!
77 Chương 77: Đừng Chạm Vào Tôi
78 Chương 78: A Nguyệt Kiếp Sau Hãy Tránh Xa Em Ra
79 Chương 79: Đan Xen Tan Chảy Biến Mất
80 Chương 80: Thế Giới Của Hai Người Từ Đây Sẽ Không Bao Giờ Trùng Lặp Nữa
81 Chương 81: A Nguyệt Nhìn Này
82 Chương 82: Tôi Chỉ Cần Một Chút Thời Gian Để Đứng Dậy
83 Chương 83: Tiểu Mục Tổng Mới Được Bổ Nhiệm
84 Chương 84: Đối Mặt
85 Chương 85: Hợp Tác Bị Hủy
86 Chương 86: Còng Tay Vàng Ròng
87 Chương 87: Dạo Này Chu Tổng Khỏe Chứ
88 Chương 88: Tôi Muốn Dằn Vặt Em
89 Chương 89: Đêm Nay Đừng Về Nhà
90 Chương 90: Thương Phẩm Mới Treo Giá
91 Chương 91: Thêm Gấp Đôi Khoai Môn Viên!
92 Chương 92: Khắc Lên Em
93 Chương 93: Bất Động Bất Tử
94 Chương 94: Quyền Quyết Định Nằm Ở Chị
95 Chương 95: Em Có Ngoan Không
96 Chương 96: Thế Sự Có Bao Nhiêu Gian Nan Năm Tháng Vẫn Không Buông Tha
97 Chương 97: Năm Xưa
98 Chương 98: Ý Nghĩa Của Chiếc Nhẫn
99 Chương 99: Phản Đòn Trên Xích Đu
100 Chương 100: Chúng Ta Kết Hôn Nhé
101 Chương 101: Cô Ấy Là Vợ Tôi
102 Chương 102: Kỳ Thanh
103 Chương 103: Có Thể Giới Thiệu Cho Tôi Không
104 Chương 104: Bản Ghi Nhớ
105 Chương 105: Vẫn Luôn Hướng Về Nhau
106 Chương 106: Ghen
107 Chương 107: Nghe Nói Ga Trải Giường Của Cô Vô Cùng Thê Thảm
108 Chương 108: Mục Tuyết 1
109 Chương 109: Có Muốn Nếm Thử Tư Vị Sống Không Bằng Chết
110 Chương 110: Bây Giờ Không Sợ Nữa
111 Chương 111: Cả Người Toàn Mùi Khói Thuốc Còn Muốn Hôn Tôi
112 Chương 112: Chơi Mạt Chược Nào
113 Chương 113: Chị Ở Phía Trước Em
114 Chương 114: Tuyết Y Chúng Ta Quay Lại Đi
115 Chương 115: Người Của Hai Thế Giới
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124: Ngoại truyện 1: Sau khi kết hôn
125 Chương 125: Ngoại truyện 2: Sau khi kết hôn
126 Chương 126: Ngoại truyện 3: Nhổ răng khôn
127 123: Hoàn
128 122: Một Năm Bị Bỏ Lỡ
129 121: Bí Mật
Chapter

Updated 129 Episodes

1
Chương 1: Giai Đoạn Nhị Tiểu Thư Mỏng Manh Bé Nhỏ
2
Chương 2: A Nguyệt Em Thích Chị
3
Chương 3: Tôi Muốn Em Ấy Thuộc Về Riêng Mình
4
Chương 4: Giáo Viên Hay Chủ Tịch
5
Chương 5: Muốn A Nguyệt Thổi
6
Chương 6: Hợp Đồng Tình Yêu
7
Chương 7: Nhị Tiểu Thư Xảy Ra Chuyện
8
Chương 8: Người Đến Trước Và Kẻ Đến Sau
9
Chương 9: Hôn Một Cái Ôm Một Cái
10
Chương 10: Trượt Vào Khe Hở Giữa Ngực
11
Chương 11: Ngủ Ngon Tuyết Y
12
Chương 12: Trò Chuyện Một Lúc
13
Chương 13: Mục Tuyết Y Mất Liên Lạc
14
Chương 14: Ngu Ngốc
15
Chương 15: Ừm Em Thích Chúng Nó
16
Chương 16: Ảo Tưởng Về Danh Phận
17
Chương 17: Hiểu Sai
18
Chương 18: Một Lời Hứa Muộn Màng Vô Nghĩa
19
Chương 19: Có Lẽ Em Mãi Cũng Không Hiểu
20
Chương 20: Món Đó Có Ngon Không
21
Chương 21: Ngủ Chung Giường
22
Chương 22: Chỉ Có Một Chiếc Chăn
23
Chương 23: Vì Người Mà Sống
24
Chương 24: Không Liên Quan Tới Nợ Nần
25
Chương 25: Đi Nhặt Thử Xem
26
Chương 26: A Nguyệt Chị Có Ở Phía Sau Không
27
Chương 27: Sự Sỉ Nhục
28
Chương 28: Bí Mật Bị Phát Hiện
29
Chương 29: Đi Làm Vào Ngày Mai
30
Chương 30: Chị Cũng Không Phải Người Ngoài
31
Chương 31: Mua Cà Phê Cho Chu Tổng!
32
Chương 32: Trốn Nhà Đi
33
Chương 33: Hôn Nhẹ Một Cái Tăng Thêm Mười Năm
34
Chương 34: Theo Đuổi Tôi Thêm Một Lần Nữa Đi
35
Chương 35: Trình Độ 100 Điểm
36
Chương 36: Đừng Đi
37
Chương 37: Chị Gái!
38
Chương 38: Chỉ Nhìn Mỗi Em
39
Chương 39: Chỗ Dựa Vững Chắc
40
Chương 40: Em Ấy Xứng Đáng Với Mọi Thứ Tốt Đẹp
41
Chương 41: Cô Bảo Vệ Nàng Luôn Luôn Đúng Lúc
42
Chương 42: Mục Quốc Thừa
43
Chương 43: A Nguyệt Chị Có Tin Em Không
44
Chương 44: Ngồi Xe Lăn Suốt Đời
45
Chương 45: Sân Khấu Điên Cuồng Của Nhị Tiểu Thư
46
Chương 46: Đừng Khóc A Nguyệt
47
Chương 47: Bất Cứ Ai Làm Tổn Thương Chị Đều Đáng Chết
48
Chương 48: Tôi Rất Mong Đợi Ngày Đó
49
Chương 49: Máu Và Thịt Tất Cả Đều Đòi Lại
50
Chương 50: Tôi Là Lương Tri Cuối Cùng Của Em
51
Chương 51: Một Màn Kịch Hay
52
Chương 52: Khiêu Khích
53
Chương 53: A Nguyệt Muốn Em
54
Chương 54: Hơi Thở Đan Xen
55
Chương 55: Trò Chơi Bắt Đầu
56
Chương 56: Đặt Cược
57
Chương 57: Tôi Đoán Chị Điên Trước
58
Chương 58: Sống Không Bằng Chết
59
Chương 59: Tôi Thà Rằng Em Không Còn Yêu Tôi Nữa
60
Chương 60: A Nguyệt Xin Lỗi
61
Chương 61: Xin Hãy Cứu Lấy Em
62
Chương 62: Trên Tay Người Ấy Là Chiếc Nhẫn Ngọc Quen Thuộc
63
Chương 63: Đồng Hành Cùng Em Đi Qua Thế Gian Khổ Ải
64
Chương 64: Nụ Hôn Của A Nguyệt
65
Chương 65
66
Chương 66: Em Có Trăm Triệu Loại Tốt
67
Chương 67: Bão Tuyết
68
Chương 68: Tìm Thấy Tuyết Y Trước
69
Chương 69: Bị Kẹt Trong Bão Tuyết
70
Chương 70: Nếu Như
71
Chương 71: Hừ Không Biết Xấu Hổ
72
Chương 72: Tiên Nữ Ghé Thăm
73
Chương 73: Em Có Tôi Sớm Hơn Em Nghĩ
74
Chương 74: Thẹn Thùng
75
Chương 75
76
Chương 76: Chu Chẩm Nguyệt Thật Là Xấu Xa!
77
Chương 77: Đừng Chạm Vào Tôi
78
Chương 78: A Nguyệt Kiếp Sau Hãy Tránh Xa Em Ra
79
Chương 79: Đan Xen Tan Chảy Biến Mất
80
Chương 80: Thế Giới Của Hai Người Từ Đây Sẽ Không Bao Giờ Trùng Lặp Nữa
81
Chương 81: A Nguyệt Nhìn Này
82
Chương 82: Tôi Chỉ Cần Một Chút Thời Gian Để Đứng Dậy
83
Chương 83: Tiểu Mục Tổng Mới Được Bổ Nhiệm
84
Chương 84: Đối Mặt
85
Chương 85: Hợp Tác Bị Hủy
86
Chương 86: Còng Tay Vàng Ròng
87
Chương 87: Dạo Này Chu Tổng Khỏe Chứ
88
Chương 88: Tôi Muốn Dằn Vặt Em
89
Chương 89: Đêm Nay Đừng Về Nhà
90
Chương 90: Thương Phẩm Mới Treo Giá
91
Chương 91: Thêm Gấp Đôi Khoai Môn Viên!
92
Chương 92: Khắc Lên Em
93
Chương 93: Bất Động Bất Tử
94
Chương 94: Quyền Quyết Định Nằm Ở Chị
95
Chương 95: Em Có Ngoan Không
96
Chương 96: Thế Sự Có Bao Nhiêu Gian Nan Năm Tháng Vẫn Không Buông Tha
97
Chương 97: Năm Xưa
98
Chương 98: Ý Nghĩa Của Chiếc Nhẫn
99
Chương 99: Phản Đòn Trên Xích Đu
100
Chương 100: Chúng Ta Kết Hôn Nhé
101
Chương 101: Cô Ấy Là Vợ Tôi
102
Chương 102: Kỳ Thanh
103
Chương 103: Có Thể Giới Thiệu Cho Tôi Không
104
Chương 104: Bản Ghi Nhớ
105
Chương 105: Vẫn Luôn Hướng Về Nhau
106
Chương 106: Ghen
107
Chương 107: Nghe Nói Ga Trải Giường Của Cô Vô Cùng Thê Thảm
108
Chương 108: Mục Tuyết 1
109
Chương 109: Có Muốn Nếm Thử Tư Vị Sống Không Bằng Chết
110
Chương 110: Bây Giờ Không Sợ Nữa
111
Chương 111: Cả Người Toàn Mùi Khói Thuốc Còn Muốn Hôn Tôi
112
Chương 112: Chơi Mạt Chược Nào
113
Chương 113: Chị Ở Phía Trước Em
114
Chương 114: Tuyết Y Chúng Ta Quay Lại Đi
115
Chương 115: Người Của Hai Thế Giới
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124: Ngoại truyện 1: Sau khi kết hôn
125
Chương 125: Ngoại truyện 2: Sau khi kết hôn
126
Chương 126: Ngoại truyện 3: Nhổ răng khôn
127
123: Hoàn
128
122: Một Năm Bị Bỏ Lỡ
129
121: Bí Mật