Chương 28: Bí Mật Bị Phát Hiện

* * * * * * *
Sau ngày dạo chơi hôm đó, Mục Tuyết Y luôn cảm giác được tình cảm của mình đối với Chu Chẩm Nguyệt đã có một ít thay đổi.

Trước đây nàng biết rằng mình yêu Chu Chẩm Nguyệt, nhưng cảm xúc khi đó lại thiên về sự hổ thẹn và muốn bù đắp.

Vì thế nếu Chu Chẩm Nguyệt không nói tha thứ trước, nàng sẽ tôn trọng suy nghĩ của cô, cùng cô giữ một khoảng cách an toàn.

Nhưng bây giờ thì khác.

Nàng bắt đầu lưu luyến mọi thứ về Chu Chẩm Nguyệt.

Lưu luyến sự dịu dàng của cô, lưu luyến cô bảo vệ mình.

Ngay cả nhìn ngón tay đang cầm ly nước của cô, đều sẽ nhớ tới ngày đó cô nâng khuỷu tay mình đứng dậy.

Chỉ cần nàng nhớ tới liền cảm thấy như phát điên.

Mỗi buổi tối, Chu Chẩm Nguyệt vẫn sẽ ở bên giúp nàng xếp khối.

Hơn bảy ngàn mảnh tuy rằng rất nhiều, nhưng cũng không mất quá nhiều ngày để hoàn thành, Mục Tuyết Y cố tình làm chậm tiến độ, thậm chí còn nhân lúc Chu Chẩm Nguyệt mất tập trung mà lén lút đem mảnh ghép tháo dỡ.

Hai người cách rất gần.

Chu Chẩm Nguyệt ở sau lưng nàng, mỗi một lần hô hấp, mỗi một tiếng thở dài đều lọt vào bên tai nàng.

Đáng tiếc, dù nàng có cố kéo dài bao lâu, khối Lego hình lâu đài cũng chầm chậm được hoàn thành.

Mà thời gian...!cũng tới ngày thứ mười một.

Mục Tuyết Y không có liên lạc với Mục Như Tình, nàng biết người chị gái này sẽ không giơ cao đánh khẽ với nàng.

Miễn là chưa lấy được bảng báo giá, đến ngày thứ mười một, Mục Như Tình chắc chắn sẽ kể hết chuyện cho Chu Phong Niên nghe.

Lúc hai người chuẩn bị ăn sáng, ông lão vẫn chưa xuống lầu.

Mục Tuyết Y đoán được nguyên nhân.

Nàng để đũa xuống bàn, nhìn Chu Chẩm Nguyệt đang cúi đầu ăn trứng xào, trong mắt đầy vẻ thất thần.

Mục Tuyết Y: "A Nguyệt."
Chu Chẩm Nguyệt: "Hả?"
Mục Tuyết Y: "Bộ Lego...!hôm qua em xếp xong rồi."
Chu Chẩm Nguyệt: "Ừm."
Mục Tuyết Y: "Sau này liền đặt nó ở tầng cao nhất của giá sách đi, em xem qua, chỉ có nơi đó mới vừa."
Chu Chẩm Nguyệt: "Được."
Mục Tuyết Y: "Cách làm món trứng xào em cũng dạy cho đầu bếp nhà chị rồi, hôm nay là anh ta xào, chị cảm thấy thế nào?"
Chu Chẩm Nguyệt: "...!Tạm ổn."
Mục Tuyết Y: "Trên đường đến công ty phải cẩn thận, buổi trưa chừa ít thời gian rảnh ngủ một giấc, đừng bỏ phí, phải chú ý cơ thể..."
"Biết rồi." Chu Chẩm Nguyệt đứng lên, nhặt cái áo khoác trên ghế, vừa thu dọn đồ đạc vừa nói: "Thường ngày chưa bao giờ thấy em dài dòng như vậy."
Mục Tuyết Y cố nén nước mắt, tỏ ra tươi cười: "Chị ở nhà nhiều ngày, hôm nay đột nhiên phải đi làm, em chỉ là...!có chút không nỡ..."
Chu Chẩm Nguyệt mặc áo khoác: "Đừng suy nghĩ nhiều, tối về nhà tôi mang một món quà cho em."
Mục Tuyết Y: "...!Cái...!cái đó là cái gì?"
Chu Chẩm Nguyệt: "Buổi tối em sẽ biết."
Mục Tuyết Y muốn nói lại thôi.

Nàng không biết phải nói thế nào với Chu Chẩm Nguyệt, đêm nay lúc cô về nhà thì nàng có lẽ đã không còn ở đây nữa.

Nhìn Chu Chẩm Nguyệt đã ra ngoài, quản gia đợi sẵn ở góc cầu thang vội đi tới, cung kính cúi đầu trước Mục Tuyết Y: "Nhị tiểu thư Mục gia, lão gia mời cô đến phòng ông ấy một chuyến."
Vào giờ phút này, Mục Tuyết Y không có cảm giác thấp thỏm như trong tưởng tượng, trong lòng trái lại vô cùng bình tĩnh.

Nàng cười nhạt: "Được."
Phòng của ông lão nằm trên tầng cao nhất có thể đón lấy ánh mặt trời, hành lang dẫn đến cũng tràn ngập ánh nắng.

Cửa không đóng chặt, chỉ khép hờ.

Mục Tuyết Y vẫn lễ phép gõ cửa, chờ bên trong nói hai tiếng "Vào đi" nàng mới bước vào.

Trong phòng có rất nhiều giá sách, trên giá sách xếp đầy những quyển sách cổ có đường may màu trắng.

Ngoài những bộ ấm và tách trà trên bàn còn có một chiếc lư hương cổ điển nghi ngút khói xanh.

Chu Phong Niên ngồi trên ghế gỗ, hai tay xếp trên chiếc gậy, khuôn mặt không lộ vẻ gì.

Mục Tuyết Y chưa từng thấy nét mặt không hề cảm xúc của ông lão, trong ấn tượng ông lão luôn luôn là một trưởng bối thích cười.

Chu Phong Niên nghiêm nghị nói: "Ngồi."
Mục Tuyết Y rón rén ngồi xuống chiếc ghế gỗ bên cạnh Chu Phong Niên, không dám nói lời nào.

Chu Phong Niên im lặng một hồi mới mở miệng: "Sáng sớm hôm nay, ông nhận được một email lạ."
Mục Tuyết Y vốn tưởng bản thân đã không còn căng thẳng, nhưng khi nghe Chu Phong Niên nói ra những câu này, nàng vẫn không tự chủ được căng thẳng toàn thân.

Chu Phong Niên: "Trong đó nói, tài liệu mật bị rò rỉ ba năm trước ở Chu thị có một phần trợ giúp từ con?"
Tay của Mục Tuyết Y bắt đầu run rẩy.

Chu Phong Niên nâng mắt, mi tâm hơi nhíu: "...!Sao con lại bất cẩn như vậy?"
Mục Tuyết Y sửng sốt.

Câu hỏi này quá mức ngoài ý muốn, nàng nghe lại không hiểu ý tứ của nó là gì.

Chu Phong Niên thở dài trầm trọng: "Ông đã cử người đi điều tra xem ai là người gửi email, sau khi tìm được, ông sẽ nghĩ biện pháp giải quyết ngọn nguồn chuyện này.

Con cần phải thận trọng hơn, lần này ông có thể giúp con, lần sau chưa chắc tay của ông có thể vươn dài như thế."
Mục Tuyết Y khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, tiếng nói không khống chế được run rẩy: "Ông, ông đã biết..."
Chu Phong Niên vuốt nhẹ cây gậy, nhẫn ngọc trên ngón trỏ cùng gậy ma sát với nhau tạo ra tiếng sàn sạt.

Chòm râu của ông cong lên, như là đang cười: "Đã sớm biết.

Ba năm trước xảy ra nhiều chuyện như vậy, ông sao lại không tìm hiểu.

Nếu như ông đã muốn điều tra mọi chuyện rõ ràng, mấy đứa nhóc con này, có bản lĩnh gì che giấu được?"
Mục Tuyết Y ngây người trong vài giây.

Lát sau, nàng mới run rẩy mở lời: "Vậy thì...!ông đều biết, còn cho phép...!cho phép con quay về..."
Chu Phong Niên vuốt vuốt chòm râu, cười nói: "Nói thật, ba năm trước ông rõ trắng đen thì xác thực từng không hài lòng con.

Nhưng sau đó tìm hiểu kỹ hơn, mới biết được Nhị tiểu thư nhà họ Mục đã trải qua cái gì.

Con có ba và chị gái như thế, cũng không thể trách con."
"Huống chi..." Chu Phong Niên lại thở dài: "Nguyệt Nha Nhi nó...!có tình cảm sâu đậm với con như vậy."
Mục Tuyết Y nhéo góc áo của mình.

Trà đã pha xong, ùng ục sủi bọt khí.

Chu Phong Niên lật một tách trà đặt ở trước mặt nàng, rót trà nóng cho nàng: "Hôm nay còn rất nhiều thời gian, con có hứng thú nghe những chuyện sau khi con bỏ đi chứ?"
Mục Tuyết Y nhéo đến sắp rách góc áo.

Chu Phong Niên cười khẽ: "Dám nghe sao?"
Mục Tuyết Y hít một hơi thật sâu.

Quá khứ ba năm qua đi, dù nàng có trốn tránh thế nào, Chu Chẩm Nguyệt cũng đã chân chính trải qua.

Nếu như cô đã có dũng khí đối mặt, vậy nàng...! cũng nên có chút can đảm đi tìm hiểu.

Cổ họng nàng run run: "Ông nói đi ạ."
Chu Phong Niên chậm rãi kể: "Lần trước ông kể cho con về vụ tai nạn, chúng ta nói tiếp ở đó."
"Sau tai nạn giao thông ba năm trước, nó phải nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt ròng rã một tháng.

Phổi bị tổn thương nghiêm trọng, khí quản bị giãn ra, lúc đó đối với nó mà nói hô hấp là chuyện khó khăn nhất trên đời.

Nó không nói được câu hoàn chỉnh, mới nói được phân nửa đã bị ho sặc sụa, nghiêm trọng thì có thể ho ra máu.

Nhưng trong những ngày đó, nó luôn kiên trì lặp lại một câu nói."
"Nó nói: Con muốn gặp em ấy."
"Ông có thể làm gì được chứ?" Ánh mắt hồi tưởng của Chu Phong Niên tràn ngập bất lực: "Ông biết con lừa nó, nhưng nó lại không thể rời bỏ con.

Ông đã cố gắng liên lạc với con bằng mọi cách, nhưng cho dù mạng lưới của ông có rộng đến đâu, thủ đoạn cao thâm đến nhường nào, con có ý định tránh né, ông cũng không thể làm gì khác được."
Mục Tuyết Y nhớ lại, chính mình ngày ấy chìm đắm trong mớ cảm xúc hỗn độn, có mấy ngày hoặc mấy tháng liên tiếp cũng không có sạc điện thoại.

Chu Phong Niên lại rót một tách trà: "Sau đó nó hồi phục rất tốt, ông nghĩ rằng chuyện này cũng đã qua, nhưng ông nghĩ quá đơn giản rồi.

Có một lần ông phát hiện nó uống Paroxetine, Paroxetine là thuốc điều trị trầm cảm, ông ngay lập tức gọi người điều tra, mới biết nó luôn đi khám bác sĩ tâm lý."
"Lúc đó ông có tới tìm bác sĩ tâm lý của nó xem bệnh án.

Trong hồ sơ có một đoạn đối thoại chi tiết, có thể nói là chi tiết, nhưng cũng không phải.

Bởi vì từ đầu tới cuối, nó chỉ lặp lại năm chữ giống nhau."
"Tôi rất nhớ em ấy."
Mục Tuyết Y run tay, hất đổ tách trà trước mặt.

Trà nóng văng lên giày của nàng, nàng lại không nhúc nhích tí nào.

Chu Phong Niên cầm tờ giấy đưa cho nàng, cười hòa ái: "Đừng lo lắng, sau khi con quay về, nó cũng không tiếp tục đi khám bác sĩ tâm lý nữa."
Mục Tuyết Y nhận lấy tờ giấy, không nói một lời.

Chu Phong Niên sờ sờ ria mép, nheo mắt: "Nhắc mới nhớ, khi ông còn trẻ cũng rất yêu bà nội của Nguyệt Nha Nhi.

Ông cho rằng đó đã là đoạn tình yêu nồng thắm nhất, không nghĩ tới khi tuổi xế chiều, đứa cháu gái này lại khiến cho ông mở mang tầm mắt.

Lần đầu tiên ông được biết, hóa ra một người có thể nhớ nhung một người thành dáng vẻ yêu đến chết mới thôi."
Nghe được mấy chữ "Yêu đến chết mới thôi", Mục Tuyết Y nhớ lại kết thúc của Chu Chẩm Nguyệt ở kiếp trước.

Trái tim truyền đến một trận nghẹt thở đau nhói.

Ngay sau đó, Chu Phong Niên kể cho nàng nghe rất nhiều chuyện đã xảy ra trong ba năm qua, từng chuyện một, chuyện gì ông nhớ qua đều kể một lần.

Ví dụ như, ngày nào Chu Chẩm Nguyệt cũng đến McDonalds đặt một suất đồ ăn trẻ em, chỉ đặt chứ không ăn, cũng không ai biết nguyên nhân.

Lại ví dụ như, cô bị mất ngủ trầm trọng.

Suốt ba năm, cô chưa hề cười lấy một lần.

Từ sáng sớm nói đến buổi trưa, rồi lại từ buổi trưa nói đến xế chiều.

Ròng rã một ngày, Mục Tuyết Y dường như đã sống trong đoạn ký ức kia.

Đoạn ký ức kia, Chu Chẩm Nguyệt rõ ràng đã mất đi nàng, nhưng từng li từng tí, tất cả đều có hình bóng của nàng trong đó.

Chạng vạng, mặt trời đã biến mất khỏi đường chân trời.

Kết thúc cuộc nói chuyện, ông lão đột nhiên nhớ ra cái gì đó, quan tâm nói: "Mà này, con còn nhớ mấy bao lì xì ông đưa cho con không?"
Mục Tuyết Y gật đầu.

Chu Phong Niên: "Thật ra là Nguyệt Nha Nhi dặn ông đưa cho con.

Con đó, tính tình cứng đầu không chịu xài tiền của nó, nó lại sợ con oan ức, liền nghĩ cách cho ông tặng con.

Nó nói, nếu ông lấy thân phận trưởng bối đưa cho con, con còn có thể nguyện ý tiêu xài."
Ông lão vỗ vỗ tay của Mục Tuyết Y, lời nói tha thiết: "Nha đầu, nghe ông dặn này, không nên phân chia rõ ràng với nó, con càng muốn độc lập, nó lại càng không có cảm giác an toàn.

Có lúc mắc nợ lẫn nhau không phải là chuyện gì xấu, giữa người với người, chung quy vẫn phải có một ít ràng buộc mới tốt."
Con mắt của nàng đỏ hoe, vâng một tiếng.

Chu Phong Niên: "Được rồi không nói nữa, nó sắp về nhà rồi.

Chuyện hôm nay ông kể cho con đừng nên nói lại cho nó, hiểu chứ?"
Mục Tuyết Y: "Vâng ạ."
Chu Phong Niên lại mềm giọng: "Còn có, ngàn vạn lần phải nhớ kỹ, ông vẫn thương yêu con như trước.

Chuyện hai đứa ông rất đồng ý, không nên suy nghĩ bậy bạ."
Mục Tuyết Y nghẹn ngào nói: "Cảm ơn...!cảm ơn ông..."
Bọn họ vẫn đang nói chuyện, bỗng nghe thấy giọng của Tiểu Ngải vọng lại từ ngoài sân: "Nhị tiểu thư— Nhị tiểu thư—"
Chu Phong Niên cười khúc khích: "Vừa nhắc nó đã về." Ông lão dùng gậy chỉ vào ban công: "Nó hình như đang tìm con, con qua xem rốt cục là có chuyện gì."
Mục Tuyết Y vội vàng dùng ống tay áo lau nước mắt, chạy đến một góc ban công nhìn xuống dưới.

Trong sân rơi đầy lá rụng, Tiểu Ngải vừa đậu xe vào gara, cửa sắt đang nặng nề nâng lên.

Mà Chu Chẩm Nguyệt đứng ở bên cạnh, bên môi ngậm lấy một nụ cười nhạt nhòa.

Trông thấy Mục Tuyết Y thò đầu ra từ ban công, Chu Chẩm Nguyệt ra hiệu từ phía xa: "Nhìn xuống."
Đôi mắt Mục Tuyết Y khẽ đảo, nhìn thấy món quà mà buổi sáng Chu Chẩm Nguyệt đã nói.

Một chiếc xe đạp màu hồng nhạt đậu trên một con đường đầy lá khô.

Kế bên tay lái có hai cái kính chiếu hậu rất dễ thương, trên kính chiếu hậu còn được thắt một chiếc nơ to hình con bướm làm bằng ruy băng màu đỏ.

Hai tay Chu Chẩm Nguyệt buông thõng bên hông, cô giơ lên hai ngón tay, trong đó đang cầm lấy một chiếc mũ bảo hiểm hồng phấn như cho trẻ em cùng màu với xe đạp..

Chapter
1 Chương 1: Giai Đoạn Nhị Tiểu Thư Mỏng Manh Bé Nhỏ
2 Chương 2: A Nguyệt Em Thích Chị
3 Chương 3: Tôi Muốn Em Ấy Thuộc Về Riêng Mình
4 Chương 4: Giáo Viên Hay Chủ Tịch
5 Chương 5: Muốn A Nguyệt Thổi
6 Chương 6: Hợp Đồng Tình Yêu
7 Chương 7: Nhị Tiểu Thư Xảy Ra Chuyện
8 Chương 8: Người Đến Trước Và Kẻ Đến Sau
9 Chương 9: Hôn Một Cái Ôm Một Cái
10 Chương 10: Trượt Vào Khe Hở Giữa Ngực
11 Chương 11: Ngủ Ngon Tuyết Y
12 Chương 12: Trò Chuyện Một Lúc
13 Chương 13: Mục Tuyết Y Mất Liên Lạc
14 Chương 14: Ngu Ngốc
15 Chương 15: Ừm Em Thích Chúng Nó
16 Chương 16: Ảo Tưởng Về Danh Phận
17 Chương 17: Hiểu Sai
18 Chương 18: Một Lời Hứa Muộn Màng Vô Nghĩa
19 Chương 19: Có Lẽ Em Mãi Cũng Không Hiểu
20 Chương 20: Món Đó Có Ngon Không
21 Chương 21: Ngủ Chung Giường
22 Chương 22: Chỉ Có Một Chiếc Chăn
23 Chương 23: Vì Người Mà Sống
24 Chương 24: Không Liên Quan Tới Nợ Nần
25 Chương 25: Đi Nhặt Thử Xem
26 Chương 26: A Nguyệt Chị Có Ở Phía Sau Không
27 Chương 27: Sự Sỉ Nhục
28 Chương 28: Bí Mật Bị Phát Hiện
29 Chương 29: Đi Làm Vào Ngày Mai
30 Chương 30: Chị Cũng Không Phải Người Ngoài
31 Chương 31: Mua Cà Phê Cho Chu Tổng!
32 Chương 32: Trốn Nhà Đi
33 Chương 33: Hôn Nhẹ Một Cái Tăng Thêm Mười Năm
34 Chương 34: Theo Đuổi Tôi Thêm Một Lần Nữa Đi
35 Chương 35: Trình Độ 100 Điểm
36 Chương 36: Đừng Đi
37 Chương 37: Chị Gái!
38 Chương 38: Chỉ Nhìn Mỗi Em
39 Chương 39: Chỗ Dựa Vững Chắc
40 Chương 40: Em Ấy Xứng Đáng Với Mọi Thứ Tốt Đẹp
41 Chương 41: Cô Bảo Vệ Nàng Luôn Luôn Đúng Lúc
42 Chương 42: Mục Quốc Thừa
43 Chương 43: A Nguyệt Chị Có Tin Em Không
44 Chương 44: Ngồi Xe Lăn Suốt Đời
45 Chương 45: Sân Khấu Điên Cuồng Của Nhị Tiểu Thư
46 Chương 46: Đừng Khóc A Nguyệt
47 Chương 47: Bất Cứ Ai Làm Tổn Thương Chị Đều Đáng Chết
48 Chương 48: Tôi Rất Mong Đợi Ngày Đó
49 Chương 49: Máu Và Thịt Tất Cả Đều Đòi Lại
50 Chương 50: Tôi Là Lương Tri Cuối Cùng Của Em
51 Chương 51: Một Màn Kịch Hay
52 Chương 52: Khiêu Khích
53 Chương 53: A Nguyệt Muốn Em
54 Chương 54: Hơi Thở Đan Xen
55 Chương 55: Trò Chơi Bắt Đầu
56 Chương 56: Đặt Cược
57 Chương 57: Tôi Đoán Chị Điên Trước
58 Chương 58: Sống Không Bằng Chết
59 Chương 59: Tôi Thà Rằng Em Không Còn Yêu Tôi Nữa
60 Chương 60: A Nguyệt Xin Lỗi
61 Chương 61: Xin Hãy Cứu Lấy Em
62 Chương 62: Trên Tay Người Ấy Là Chiếc Nhẫn Ngọc Quen Thuộc
63 Chương 63: Đồng Hành Cùng Em Đi Qua Thế Gian Khổ Ải
64 Chương 64: Nụ Hôn Của A Nguyệt
65 Chương 65
66 Chương 66: Em Có Trăm Triệu Loại Tốt
67 Chương 67: Bão Tuyết
68 Chương 68: Tìm Thấy Tuyết Y Trước
69 Chương 69: Bị Kẹt Trong Bão Tuyết
70 Chương 70: Nếu Như
71 Chương 71: Hừ Không Biết Xấu Hổ
72 Chương 72: Tiên Nữ Ghé Thăm
73 Chương 73: Em Có Tôi Sớm Hơn Em Nghĩ
74 Chương 74: Thẹn Thùng
75 Chương 75
76 Chương 76: Chu Chẩm Nguyệt Thật Là Xấu Xa!
77 Chương 77: Đừng Chạm Vào Tôi
78 Chương 78: A Nguyệt Kiếp Sau Hãy Tránh Xa Em Ra
79 Chương 79: Đan Xen Tan Chảy Biến Mất
80 Chương 80: Thế Giới Của Hai Người Từ Đây Sẽ Không Bao Giờ Trùng Lặp Nữa
81 Chương 81: A Nguyệt Nhìn Này
82 Chương 82: Tôi Chỉ Cần Một Chút Thời Gian Để Đứng Dậy
83 Chương 83: Tiểu Mục Tổng Mới Được Bổ Nhiệm
84 Chương 84: Đối Mặt
85 Chương 85: Hợp Tác Bị Hủy
86 Chương 86: Còng Tay Vàng Ròng
87 Chương 87: Dạo Này Chu Tổng Khỏe Chứ
88 Chương 88: Tôi Muốn Dằn Vặt Em
89 Chương 89: Đêm Nay Đừng Về Nhà
90 Chương 90: Thương Phẩm Mới Treo Giá
91 Chương 91: Thêm Gấp Đôi Khoai Môn Viên!
92 Chương 92: Khắc Lên Em
93 Chương 93: Bất Động Bất Tử
94 Chương 94: Quyền Quyết Định Nằm Ở Chị
95 Chương 95: Em Có Ngoan Không
96 Chương 96: Thế Sự Có Bao Nhiêu Gian Nan Năm Tháng Vẫn Không Buông Tha
97 Chương 97: Năm Xưa
98 Chương 98: Ý Nghĩa Của Chiếc Nhẫn
99 Chương 99: Phản Đòn Trên Xích Đu
100 Chương 100: Chúng Ta Kết Hôn Nhé
101 Chương 101: Cô Ấy Là Vợ Tôi
102 Chương 102: Kỳ Thanh
103 Chương 103: Có Thể Giới Thiệu Cho Tôi Không
104 Chương 104: Bản Ghi Nhớ
105 Chương 105: Vẫn Luôn Hướng Về Nhau
106 Chương 106: Ghen
107 Chương 107: Nghe Nói Ga Trải Giường Của Cô Vô Cùng Thê Thảm
108 Chương 108: Mục Tuyết 1
109 Chương 109: Có Muốn Nếm Thử Tư Vị Sống Không Bằng Chết
110 Chương 110: Bây Giờ Không Sợ Nữa
111 Chương 111: Cả Người Toàn Mùi Khói Thuốc Còn Muốn Hôn Tôi
112 Chương 112: Chơi Mạt Chược Nào
113 Chương 113: Chị Ở Phía Trước Em
114 Chương 114: Tuyết Y Chúng Ta Quay Lại Đi
115 Chương 115: Người Của Hai Thế Giới
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124: Ngoại truyện 1: Sau khi kết hôn
125 Chương 125: Ngoại truyện 2: Sau khi kết hôn
126 Chương 126: Ngoại truyện 3: Nhổ răng khôn
127 123: Hoàn
128 122: Một Năm Bị Bỏ Lỡ
129 121: Bí Mật
Chapter

Updated 129 Episodes

1
Chương 1: Giai Đoạn Nhị Tiểu Thư Mỏng Manh Bé Nhỏ
2
Chương 2: A Nguyệt Em Thích Chị
3
Chương 3: Tôi Muốn Em Ấy Thuộc Về Riêng Mình
4
Chương 4: Giáo Viên Hay Chủ Tịch
5
Chương 5: Muốn A Nguyệt Thổi
6
Chương 6: Hợp Đồng Tình Yêu
7
Chương 7: Nhị Tiểu Thư Xảy Ra Chuyện
8
Chương 8: Người Đến Trước Và Kẻ Đến Sau
9
Chương 9: Hôn Một Cái Ôm Một Cái
10
Chương 10: Trượt Vào Khe Hở Giữa Ngực
11
Chương 11: Ngủ Ngon Tuyết Y
12
Chương 12: Trò Chuyện Một Lúc
13
Chương 13: Mục Tuyết Y Mất Liên Lạc
14
Chương 14: Ngu Ngốc
15
Chương 15: Ừm Em Thích Chúng Nó
16
Chương 16: Ảo Tưởng Về Danh Phận
17
Chương 17: Hiểu Sai
18
Chương 18: Một Lời Hứa Muộn Màng Vô Nghĩa
19
Chương 19: Có Lẽ Em Mãi Cũng Không Hiểu
20
Chương 20: Món Đó Có Ngon Không
21
Chương 21: Ngủ Chung Giường
22
Chương 22: Chỉ Có Một Chiếc Chăn
23
Chương 23: Vì Người Mà Sống
24
Chương 24: Không Liên Quan Tới Nợ Nần
25
Chương 25: Đi Nhặt Thử Xem
26
Chương 26: A Nguyệt Chị Có Ở Phía Sau Không
27
Chương 27: Sự Sỉ Nhục
28
Chương 28: Bí Mật Bị Phát Hiện
29
Chương 29: Đi Làm Vào Ngày Mai
30
Chương 30: Chị Cũng Không Phải Người Ngoài
31
Chương 31: Mua Cà Phê Cho Chu Tổng!
32
Chương 32: Trốn Nhà Đi
33
Chương 33: Hôn Nhẹ Một Cái Tăng Thêm Mười Năm
34
Chương 34: Theo Đuổi Tôi Thêm Một Lần Nữa Đi
35
Chương 35: Trình Độ 100 Điểm
36
Chương 36: Đừng Đi
37
Chương 37: Chị Gái!
38
Chương 38: Chỉ Nhìn Mỗi Em
39
Chương 39: Chỗ Dựa Vững Chắc
40
Chương 40: Em Ấy Xứng Đáng Với Mọi Thứ Tốt Đẹp
41
Chương 41: Cô Bảo Vệ Nàng Luôn Luôn Đúng Lúc
42
Chương 42: Mục Quốc Thừa
43
Chương 43: A Nguyệt Chị Có Tin Em Không
44
Chương 44: Ngồi Xe Lăn Suốt Đời
45
Chương 45: Sân Khấu Điên Cuồng Của Nhị Tiểu Thư
46
Chương 46: Đừng Khóc A Nguyệt
47
Chương 47: Bất Cứ Ai Làm Tổn Thương Chị Đều Đáng Chết
48
Chương 48: Tôi Rất Mong Đợi Ngày Đó
49
Chương 49: Máu Và Thịt Tất Cả Đều Đòi Lại
50
Chương 50: Tôi Là Lương Tri Cuối Cùng Của Em
51
Chương 51: Một Màn Kịch Hay
52
Chương 52: Khiêu Khích
53
Chương 53: A Nguyệt Muốn Em
54
Chương 54: Hơi Thở Đan Xen
55
Chương 55: Trò Chơi Bắt Đầu
56
Chương 56: Đặt Cược
57
Chương 57: Tôi Đoán Chị Điên Trước
58
Chương 58: Sống Không Bằng Chết
59
Chương 59: Tôi Thà Rằng Em Không Còn Yêu Tôi Nữa
60
Chương 60: A Nguyệt Xin Lỗi
61
Chương 61: Xin Hãy Cứu Lấy Em
62
Chương 62: Trên Tay Người Ấy Là Chiếc Nhẫn Ngọc Quen Thuộc
63
Chương 63: Đồng Hành Cùng Em Đi Qua Thế Gian Khổ Ải
64
Chương 64: Nụ Hôn Của A Nguyệt
65
Chương 65
66
Chương 66: Em Có Trăm Triệu Loại Tốt
67
Chương 67: Bão Tuyết
68
Chương 68: Tìm Thấy Tuyết Y Trước
69
Chương 69: Bị Kẹt Trong Bão Tuyết
70
Chương 70: Nếu Như
71
Chương 71: Hừ Không Biết Xấu Hổ
72
Chương 72: Tiên Nữ Ghé Thăm
73
Chương 73: Em Có Tôi Sớm Hơn Em Nghĩ
74
Chương 74: Thẹn Thùng
75
Chương 75
76
Chương 76: Chu Chẩm Nguyệt Thật Là Xấu Xa!
77
Chương 77: Đừng Chạm Vào Tôi
78
Chương 78: A Nguyệt Kiếp Sau Hãy Tránh Xa Em Ra
79
Chương 79: Đan Xen Tan Chảy Biến Mất
80
Chương 80: Thế Giới Của Hai Người Từ Đây Sẽ Không Bao Giờ Trùng Lặp Nữa
81
Chương 81: A Nguyệt Nhìn Này
82
Chương 82: Tôi Chỉ Cần Một Chút Thời Gian Để Đứng Dậy
83
Chương 83: Tiểu Mục Tổng Mới Được Bổ Nhiệm
84
Chương 84: Đối Mặt
85
Chương 85: Hợp Tác Bị Hủy
86
Chương 86: Còng Tay Vàng Ròng
87
Chương 87: Dạo Này Chu Tổng Khỏe Chứ
88
Chương 88: Tôi Muốn Dằn Vặt Em
89
Chương 89: Đêm Nay Đừng Về Nhà
90
Chương 90: Thương Phẩm Mới Treo Giá
91
Chương 91: Thêm Gấp Đôi Khoai Môn Viên!
92
Chương 92: Khắc Lên Em
93
Chương 93: Bất Động Bất Tử
94
Chương 94: Quyền Quyết Định Nằm Ở Chị
95
Chương 95: Em Có Ngoan Không
96
Chương 96: Thế Sự Có Bao Nhiêu Gian Nan Năm Tháng Vẫn Không Buông Tha
97
Chương 97: Năm Xưa
98
Chương 98: Ý Nghĩa Của Chiếc Nhẫn
99
Chương 99: Phản Đòn Trên Xích Đu
100
Chương 100: Chúng Ta Kết Hôn Nhé
101
Chương 101: Cô Ấy Là Vợ Tôi
102
Chương 102: Kỳ Thanh
103
Chương 103: Có Thể Giới Thiệu Cho Tôi Không
104
Chương 104: Bản Ghi Nhớ
105
Chương 105: Vẫn Luôn Hướng Về Nhau
106
Chương 106: Ghen
107
Chương 107: Nghe Nói Ga Trải Giường Của Cô Vô Cùng Thê Thảm
108
Chương 108: Mục Tuyết 1
109
Chương 109: Có Muốn Nếm Thử Tư Vị Sống Không Bằng Chết
110
Chương 110: Bây Giờ Không Sợ Nữa
111
Chương 111: Cả Người Toàn Mùi Khói Thuốc Còn Muốn Hôn Tôi
112
Chương 112: Chơi Mạt Chược Nào
113
Chương 113: Chị Ở Phía Trước Em
114
Chương 114: Tuyết Y Chúng Ta Quay Lại Đi
115
Chương 115: Người Của Hai Thế Giới
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124: Ngoại truyện 1: Sau khi kết hôn
125
Chương 125: Ngoại truyện 2: Sau khi kết hôn
126
Chương 126: Ngoại truyện 3: Nhổ răng khôn
127
123: Hoàn
128
122: Một Năm Bị Bỏ Lỡ
129
121: Bí Mật