Chương 2: A Nguyệt Em Thích Chị

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

* * * * * * *
Tiểu Ngải nhìn chằm chằm vào bàn tay đang siết chặt chiếc ô của Chu Chẩm Nguyệt, nhìn thấy cô thoáng nắm chặt rồi lại nới lỏng buông ra.

Ngay lập tức, giọng nói của Chu Chẩm Nguyệt như không có chuyện gì mà vang lên: "Lái xe."
"Vâng...!Chu tổng."
Tiểu Ngải đỗ xe trước cổng lớn Chu gia, sau khi tắt máy liền nhanh nhẹn cầm ô xuống xe, vòng tới chỗ ngồi phía sau, mở cửa cho Chu Chẩm Nguyệt, cẩn thận che ô cho cô.
Chu Chẩm Nguyệt mặt không biến sắc đóng lại cửa xe, mắt nhìn thẳng về phía trước mà đi.
Tiểu Ngải không nhịn được lén lút đưa mắt nhìn về bóng người chật vật bị mưa xối ướt kia.

Mục Tuyết Y cũng nhìn thấy bọn họ, tấm lưng đang co rúc vì khí lạnh bỗng thẳng lên, tia sáng phảng phất trong đôi mắt xuyên qua màn mưa bụi nhìn về phía bên này.
Khi sắp lại gần, Tiểu Ngải chú ý đến Chu Chẩm Nguyệt, không biết cô có định dừng lại hay không.

Nhưng Chu Chẩm Nguyệt bước chân vẫn đi chuyển, đều đều lãnh đạm, giống như thường ngày.
Ba người đi ngang nhau, Mục Tuyết Y run rẩy gọi cô:
"A Nguyệt."
Chu Chẩm Nguyệt không để ý đến nàng, nhìn thẳng đường mà bước, Tiểu Ngải ở bên cạnh giúp cô che dù.

Mục Tuyết Y đứng trong mưa, hướng về phía cô đuổi theo hai bước chân, lại gọi hai tiếng "A Nguyệt", tiếng thứ ba còn kẹt trong cổ họng, nàng không kịp chuẩn bị mà hắt xì một cái.
"Ách- xì!"
Chu Chẩm Nguyệt bỗng nhiên dừng lại, khẽ nhướng mày.

Tiểu Ngải phía sau cũng hấp tấp đứng lại.
Không khí xung quanh như bị đóng băng.

Chu Chẩm Nguyệt quay đầu, nhìn về kẻ đứng trong mưa ngay cả mắt cũng không mở nổi, sau một hồi im lặng, mới mở miệng nói câu đầu tiên sau một tháng:
"Em muốn thế nào?"
Mục Tuyết Y dường như không tin được Chu Chẩm Nguyệt đang nói chuyện với nàng, sửng sốt một hồi lâu.
Sau khi hoàn hồn, lại lắp bắp nói:
"Em...!Em chỉ...!chỉ muốn hỏi chị, chị...!chị gần đây vẫn ổn chứ?"
Chu Chẩm Nguyệt nhìn thẳng vào mắt nàng, khóe môi không tự chủ nổi lên trêu tức: "Em đặc biệt đến đây để giễu cợt tôi đấy à?"
Mục Tuyết Y nhận ra lời nói của mình rất không phù hợp.
Ba năm trước, bởi vì Mục gia ăn trộm tài liệu mật, Chu gia mới gặp tổn thất nặng nề.

Lại còn thêm bản thân nàng không nói lời nào mà bỏ đi, Chu Chẩm Nguyệt cũng chịu đả kích không hề nhỏ.

Chính mình là kẻ tội đồ gánh hai tội ác trên lưng, bây giờ lại chạy đến trước mặt cô, hỏi cô vẫn ổn chứ, này chẳng phải khiêu khích thì là gì?
Chu Chẩm Nguyệt xoay người rời đi, Tiểu Ngải vội vàng cầm dù đuổi theo.
Trong tiềm thức, Mục Tuyết Y rất muốn ngăn cô lại, nhưng tâm trí của nàng hiện tại một mảnh rối bời, nhận ra lúc này bản thân có nói thêm gì cũng sai trái.

Nhìn Chu Chẩm Nguyệt càng đi càng xa, cửa lớn mở ra, người đi vào, cửa bắt đầu đóng lại, cả người nàng chìm trong mưa to, bật thốt ra một câu không rõ:
"Em yêu chị!"
Cửa đã đóng không vì thế mà dừng lại, "Ầm" một tiếng, cửa lớn đóng lại ngăn hai người thành hai thế giới tách biệt.
Mục Tuyết Y nhìn cánh cửa lạnh lẽo, không khỏi cười khổ một cái.
Ba chữ này, trước giờ nàng chưa bao giờ dám nói.

Năm đó theo đuổi cô, nói nhiều nhất cũng là câu "Chúng ta yêu nhau đi", "Hãy ở bên nhau", "Làm bạn gái của em nhé".
Câu từ không thành lời ở kiếp trước, bây giờ lại dễ dàng mà tuôn ra, ngay cả bản thân nàng cũng thấy thật buồn cười.
Chu Chẩm Nguyệt hẳn là cũng cảm thấy như thế.
Lối vào nhà cũ.
Chu Chẩm Nguyệt thất thần đứng bên cạnh tủ giày, không nhúc nhích, hai tay áp vào sát bên hông, nắm chặt thành quyền, chiếc nhẫn đeo trên tay đính tỉ mỉ ngọc châu tinh xảo vẫn nằm đó.
Không lâu sau, trợ lý Tiểu Ngải run rẩy đưa cho cô một tờ khăn giấy, nhỏ giọng nói: "Chu tổng..."
Chu Chẩm Nguyệt trầm mặc hồi lâu, đưa tay nhận lấy.
Nhưng cô không lau gì cả, chỉ vo chặt khăn giấy trong lòng bàn tay.
Siết đến đầu ngón tay trắng bệch.
* * *
Mục Tuyết Y tâm trạng chán nản đội mưa trở về nhà, cũng không nghĩ tới việc bắt xe.
Sau khi về nhà, nàng bắt đầu phát sốt.
Dầm mưa quá lâu, trán nàng nóng đến vô cùng lợi hại, nàng đo nhiệt độ cơ thể, trị số đã lên đến 39.4 độ C.
Nàng trực tiếp ngất đi, khi tỉnh lại đã là hai ngày một đêm hôm sau.
Mà hai ngày một đêm này, không hề có một ai quan tâm hỏi han nàng có bị bệnh hay không, cũng không ai giúp nàng gọi bác sĩ, thậm chí còn chẳng ai biết nàng đang phát sốt.
Bởi vì Mục Như Tình đang ở nhà mấy ngày nay.
Người làm đều ngầm hiểu, ai cũng nhìn ra được, Mục lão gia so với nàng càng yêu thích chị gái Mục Như Tình hơn.

Vì vậy khi có Mục Như Tình ở nhà, quản gia người hầu toàn bộ đều vây lấy chăm sóc cho Đại tiểu thư, cũng chẳng ai rảnh rỗi đi quan tâm Nhị tiểu thư sống chết ra sao.
Thế là Mục Tuyết Y phát sốt, cả người mềm nhũn không đứng dậy nổi, ở trên giường dày vò tận ba ngày.
Ba ngày sau, vào buổi chiều, cơ thể của Mục Tuyết Y mệt mỏi co quắp nằm ở trên giường, ngẩn ngơ nhìn cây ngô đồng ngoài cửa sổ, đờ người ra.
Không biết mấy bữa nay nàng không có đến nhà cũ Chu gia, Chu Chẩm Nguyệt có vì vậy mà hụt hẫng hay không.
Đang miên man suy nghĩ, cửa phòng đột nhiên bị mở ra, Mục Như Tình ngoài cười nhưng trong không cười hướng về nàng đi tới.
"Có rảnh không?"
Mục Tuyết Y theo bản năng ngồi dậy, dù không muốn vẫn phải trả lời: "...Vâng."
"Thế thì tốt." Mục Như Tình ngồi bên mép giường của nàng: "Có chuyện phải thông báo cho em."
Mục Như Tình cầm điện thoại trong tay, nói: "Ba ba mới từ nước ngoài gọi về, ông nói, có vài thứ không thể vượt quá giới hạn, hy vọng em nên biết điều, nếu em còn tiếp tục kiên trì đi tìm Chu Chẩm Nguyệt, nhà họ Mục e rằng không còn cách nào giữ em lại được nữa, nếu có lần sau, em trực tiếp thu dọn đồ đạc rời khỏi nhà, ba ba chỉ có thể xem như không có đứa con gái này."

Mục Tuyết Y nắm chặt ga trải giường, trên trán đổ một tầng mồ hôi: "Ba...!nói thật lòng sao?"
Mục Như Tình: "Em còn không hiểu ông ấy là hạng người gì sao? Ông căm hận nhất là những ai không biết nghe lời."
Nói xong, nàng ta nheo mắt lại, nở nụ cười: "Đáng tiếc nha, em dạo gần đây rất không nghe lời."
"Em muốn nói chuyện với ba..." Mục Tuyết Y đưa tay về phía Mục Như Tình.

Nàng không có số điện thoại của Mục Quốc Thừa, chỉ có chị gái có.
Mục Như Tình lắc đầu: "Ba ba nói ông không rảnh nói chuyện cùng em."
Mục Tuyết Y nghiến răng: "Nên là, nếu em lại đi tìm Chu Chẩm Nguyệt thêm lần nữa, ông thật sự sẽ đuổi em khỏi nhà?"
Mục Như Tình châm chọc mỉa mai: "Em còn không rõ thân phận của mình à?"
Lúc này, Mục Tuyết Y vẫn phải thừa nhận sự thật mà nàng đã chối bỏ nhiều năm qua đi.
Đối với nhà họ Mục, nàng là đứa con có cũng được mà không có cũng được.
Tất nhiên nàng biết lý do.
Chị gái là đứa con danh chính ngôn thuận.

Mà nàng, chỉ là một đứa trẻ ngoài giá thú, là con gái riêng, là tình một đêm của tiểu tam.

Mẹ không cần nàng, mới đem nàng nhét vào cái nhà này.
Bởi vì thân phận như thế, kiếp trước nàng gặp rất nhiều khó khăn và khinh miệt.

Cũng vì thân phận này, nàng mãi mãi cũng không có được sự tôn trọng của người khác.
Mục Như Tình là người kế nhiệm chức vị tổng giám đốc của tập đoàn Mục thị, là tia sáng chói lòa được mọi người vây quanh ca tụng.
Mục Tuyết Y là tên trộm chỉ có thể trườn lết trong bóng tối bị người đời phỉ nhổ.
Kiếp này nếu vẫn sống như kiếp trước chẳng phải quá buồn cười sao?
Mục Tuyết Y loạng choạng từ trên giường bò dậy, cố nén cơn đau đầu, cầm lấy áo khoát bước thẳng ra ngoài.
Mục Như Tình hỏi: "Đi đâu?"
Mục Tuyết Y nghiêng đầu sang chỗ khác: "Nói cho ba, không cần phải đợi lần sau, em không muốn ở lại đây nữa."
Nàng dừng lại, từng câu từng chữ rõ ràng mà nói: "Em không phải bị mấy người đuổi khỏi cửa, là chính em, không muốn ở lại nơi này."
Mục Như Tình hoang mang, bật cười: "Ồ, không dễ dàng nha, uất ức hơn hai mươi năm, cuối cùng cũng có chút tự trọng.

Vậy cũng được, em vốn không thuộc về cái nhà này, ba ba chịu khó nuôi nấng dạy dỗ con gái của tiện nhân đã là hết lòng quan tâm giúp đỡ, nếu còn tiếp tục ở lại, cũng chỉ liên lụy thanh danh cái nhà này mà thôi."
Mục Tuyết Y không khỏi cười khổ.
"Năm đó nếu ba và tiện nhân kia không xằng bậy, sợ là không có thứ liên lụy như em đây, chị nói có đúng không, chị? "
Dứt lời, nàng không quay đầu nhìn lại mà rời đi, đi khỏi nơi được xem là nhà tù giam giữ chính bản thân trong nửa đời, ngoại trừ quần áo trên người và điện thoại thì cũng không mang thêm thứ gì.
Đi được nửa đường, nàng liếc nhìn thẻ ngân hàng trong ứng dụng, phát hiện tài khoản đã bị đóng băng.
Trời sắp tối.
Nàng đứng trên một góc phố yên tĩnh, sốt cao chưa giảm, mí mắt nặng đến mức không nhấc lên nổi.
Đứng đó một lúc, nàng mới cầm điện thoại lên xem, click vào icon WeChat, ngón tay lướt nhẹ qua avatar của một người.
Trong ảnh, là hình mặt trăng lưỡi liềm nho nhỏ đơn độc, trăng trắng và lạnh lẽo, hiện rõ trên bầu trời đen thẫm, khiến người đang nhìn cách bên kia màn hình cũng cảm thấy thật băng giá và xa cách.
May mắn thay, WeChat của Chu Chẩm Nguyệt và số điện thoại của cô cũng không chặn nàng, nhưng tuyệt đối sẽ không trả lời tin nhắn hay nghe điện thoại.

Nàng do dự một hồi, vẫn là tiến vào khung chat, ngập ngừng gửi đi một tin nhắn-
"Chị có ở đó không?"
Đối phương đương nhiên không đáp lại.
Mục Tuyết Y ra khỏi khung chat, suy nghĩ một lát, nhấp vào vòng kết nối bạn bè.
Nàng đăng lên một tin nhắn kèm theo định vị, nội dung là: "Sốt cao 39 độ, không nhà để về.", ở phía cuối còn thêm icon [ốm].
Mục Tuyết Y ôm điện thoại, cầu nguyện rằng Chu Chẩm Nguyệt chưa chặn vòng kết nối bạn bè của nàng.
Thời gian từ từ trôi qua, trời mưa kèm theo gió lạnh thổi qua, bị gió thổi khiến cho đầu nàng đau như búa bổ, mắt nhìn xung quanh mờ thêm mấy phần.

Cổ họng giống như bị lửa thiêu đốt, vừa rát vừa đau, liếm môi một chút cũng có thể khiến nó trở nên nóng rát.
Hiện tại cơ thể nàng có lẽ đã vượt qua 39 độ.
Mục Tuyết Y phân vân có nên tìm cửa hàng tiện lợi tránh gió hay không, nhưng khi nghĩ đến tin nhắn vừa gửi kèm theo định vị, lỡ Chu Chẩm Nguyệt đến rồi lại không thấy nàng thì phải làm sao? Thế là nàng vẫn ngây ngốc đứng tại chỗ, dù cho con mắt bị thiêu đốt đến đỏ chót vẫn không hề nhúc nhích nửa bước.
Một tiếng trôi qua, trời ngày càng đen.
Mục Tuyết Y không chịu đựng được nữa, ngồi đơ ra ở trên vệ đường.
Nàng đột nhiên cảm thấy mình rất ngu, Chu Chẩm Nguyệt nếu như nhìn thấy thì thế nào? Bây giờ cũng không phải là ba năm trước nữa.

Chu Chẩm Nguyệt sớm đã không còn là Chu Chẩm Nguyệt ba năm về trước.
Cô có lẽ đã không còn yêu nàng.
Lý Lộ Lộ nói, Chu Chẩm Nguyệt vì không quên được nàng mà tự sát.
Nhưng mà, không quên là không quên, yêu là yêu, đây là hai chuyện khác nhau.

Không quên được có khả năng là oán hận, là không cam lòng, là căm ghét, không quên được không nhất định phải là lưu luyến tình yêu.
Chu Chẩm Nguyệt đã không còn yêu nàng.
Mục Tuyết Y cay đắng nở nụ cười.

Đúng vậy, đã một tháng trôi qua, nàng mãi vẫn chưa thể tiếp thu hiện thực.
Hiện giờ ngay cả nhìn nàng, Chu Chẩm Nguyệt còn chẳng muốn, làm sao có khả năng sẽ còn yêu?
Xa xa truyền đến tiếng động cơ ô tô, sau khi tới gần Mục Tuyết Y liền chậm rãi dừng lại.
Cửa xe Audi màu trắng mở ra, một người phụ nữ trưởng thành đeo một chiếc kính nối với một sợi chỉ dài bằng vàng bước xuống xe, lông mày sạch sẽ như chiếc giếng cổ.

*Ảnh minh họa*
Nàng lại gần, đỡ lấy Mục Tuyết Y đang choáng váng, ôn nhu gọi: "Tuyết Y? Em vẫn khỏe chứ?"
Mục Tuyết Y miễn cưỡng mở mắt ra, từ khe hở của lông mi nỗ lực muốn nhìn rõ đối phương, hơi thở loạn nhịp mang theo tia chờ mong.
Phân biệt được là ai, chỉ còn thất vọng.
Nàng đỡ lấy đầu nặng trình trịch, miễn cưỡng hướng đối phương gật đầu: "Cô giáo."
Thẩm Hoài Tinh khom lưng ôm nàng: "Tôi thấy tin nhắn em vừa đăng trong vòng bạn bè, tình cờ ở gần bên, liền lái xe tới xem một chút.

Em làm sao lại sốt cao như thế?"
Ý thức của Mục Tuyết Y đã không rõ ràng, nàng lẩm bẩm trong miệng, nói gì đó không rõ.
Thẩm Hoài Tinh đỡ nàng, ôm vai nàng kéo vào trong xe, dù chuyện là như thế nào, trước tiên tìm bác sĩ khám bệnh vẫn là quan trọng nhất.
Xem tin nhắn mà Mục Tuyết Y gửi trong vòng bạn bè, chắc là nàng đang cãi nhau với người thân, bản thân là giảng viên đại học của Mục Tuyết Y, vào lúc này phải nên đứng ra giúp đỡ cho cô sinh viên từng là học trò cũ của mình.
Tuy rằng đứa nhóc này đã tốt nghiệp đầy đủ sáu năm.
Thẩm Hoài Tinh nhìn Mục Tuyết Y đang nằm trên xe, ngay cả mắt cũng không mở nổi, khe khẽ thở dài.
Cách đó không xa.
Chiếc Bentley màu đen vừa dừng lại.
Tiểu Ngải nơm nớp lo sợ nhìn Nhị tiểu thư thân cận với một người phụ nữ lạ mặt, lại còn ôm nhau, dây dưa không rõ, sau gáy chợt phát lạnh, liền lén liếc nhìn kính chiếu hậu.
Ở trong gương, đôi mắt của Chu Chẩm Nguyệt lạnh lẽo đến mức có thể kết thành một tầng băng..

Chapter
1 Chương 1: Giai Đoạn Nhị Tiểu Thư Mỏng Manh Bé Nhỏ
2 Chương 2: A Nguyệt Em Thích Chị
3 Chương 3: Tôi Muốn Em Ấy Thuộc Về Riêng Mình
4 Chương 4: Giáo Viên Hay Chủ Tịch
5 Chương 5: Muốn A Nguyệt Thổi
6 Chương 6: Hợp Đồng Tình Yêu
7 Chương 7: Nhị Tiểu Thư Xảy Ra Chuyện
8 Chương 8: Người Đến Trước Và Kẻ Đến Sau
9 Chương 9: Hôn Một Cái Ôm Một Cái
10 Chương 10: Trượt Vào Khe Hở Giữa Ngực
11 Chương 11: Ngủ Ngon Tuyết Y
12 Chương 12: Trò Chuyện Một Lúc
13 Chương 13: Mục Tuyết Y Mất Liên Lạc
14 Chương 14: Ngu Ngốc
15 Chương 15: Ừm Em Thích Chúng Nó
16 Chương 16: Ảo Tưởng Về Danh Phận
17 Chương 17: Hiểu Sai
18 Chương 18: Một Lời Hứa Muộn Màng Vô Nghĩa
19 Chương 19: Có Lẽ Em Mãi Cũng Không Hiểu
20 Chương 20: Món Đó Có Ngon Không
21 Chương 21: Ngủ Chung Giường
22 Chương 22: Chỉ Có Một Chiếc Chăn
23 Chương 23: Vì Người Mà Sống
24 Chương 24: Không Liên Quan Tới Nợ Nần
25 Chương 25: Đi Nhặt Thử Xem
26 Chương 26: A Nguyệt Chị Có Ở Phía Sau Không
27 Chương 27: Sự Sỉ Nhục
28 Chương 28: Bí Mật Bị Phát Hiện
29 Chương 29: Đi Làm Vào Ngày Mai
30 Chương 30: Chị Cũng Không Phải Người Ngoài
31 Chương 31: Mua Cà Phê Cho Chu Tổng!
32 Chương 32: Trốn Nhà Đi
33 Chương 33: Hôn Nhẹ Một Cái Tăng Thêm Mười Năm
34 Chương 34: Theo Đuổi Tôi Thêm Một Lần Nữa Đi
35 Chương 35: Trình Độ 100 Điểm
36 Chương 36: Đừng Đi
37 Chương 37: Chị Gái!
38 Chương 38: Chỉ Nhìn Mỗi Em
39 Chương 39: Chỗ Dựa Vững Chắc
40 Chương 40: Em Ấy Xứng Đáng Với Mọi Thứ Tốt Đẹp
41 Chương 41: Cô Bảo Vệ Nàng Luôn Luôn Đúng Lúc
42 Chương 42: Mục Quốc Thừa
43 Chương 43: A Nguyệt Chị Có Tin Em Không
44 Chương 44: Ngồi Xe Lăn Suốt Đời
45 Chương 45: Sân Khấu Điên Cuồng Của Nhị Tiểu Thư
46 Chương 46: Đừng Khóc A Nguyệt
47 Chương 47: Bất Cứ Ai Làm Tổn Thương Chị Đều Đáng Chết
48 Chương 48: Tôi Rất Mong Đợi Ngày Đó
49 Chương 49: Máu Và Thịt Tất Cả Đều Đòi Lại
50 Chương 50: Tôi Là Lương Tri Cuối Cùng Của Em
51 Chương 51: Một Màn Kịch Hay
52 Chương 52: Khiêu Khích
53 Chương 53: A Nguyệt Muốn Em
54 Chương 54: Hơi Thở Đan Xen
55 Chương 55: Trò Chơi Bắt Đầu
56 Chương 56: Đặt Cược
57 Chương 57: Tôi Đoán Chị Điên Trước
58 Chương 58: Sống Không Bằng Chết
59 Chương 59: Tôi Thà Rằng Em Không Còn Yêu Tôi Nữa
60 Chương 60: A Nguyệt Xin Lỗi
61 Chương 61: Xin Hãy Cứu Lấy Em
62 Chương 62: Trên Tay Người Ấy Là Chiếc Nhẫn Ngọc Quen Thuộc
63 Chương 63: Đồng Hành Cùng Em Đi Qua Thế Gian Khổ Ải
64 Chương 64: Nụ Hôn Của A Nguyệt
65 Chương 65
66 Chương 66: Em Có Trăm Triệu Loại Tốt
67 Chương 67: Bão Tuyết
68 Chương 68: Tìm Thấy Tuyết Y Trước
69 Chương 69: Bị Kẹt Trong Bão Tuyết
70 Chương 70: Nếu Như
71 Chương 71: Hừ Không Biết Xấu Hổ
72 Chương 72: Tiên Nữ Ghé Thăm
73 Chương 73: Em Có Tôi Sớm Hơn Em Nghĩ
74 Chương 74: Thẹn Thùng
75 Chương 75
76 Chương 76: Chu Chẩm Nguyệt Thật Là Xấu Xa!
77 Chương 77: Đừng Chạm Vào Tôi
78 Chương 78: A Nguyệt Kiếp Sau Hãy Tránh Xa Em Ra
79 Chương 79: Đan Xen Tan Chảy Biến Mất
80 Chương 80: Thế Giới Của Hai Người Từ Đây Sẽ Không Bao Giờ Trùng Lặp Nữa
81 Chương 81: A Nguyệt Nhìn Này
82 Chương 82: Tôi Chỉ Cần Một Chút Thời Gian Để Đứng Dậy
83 Chương 83: Tiểu Mục Tổng Mới Được Bổ Nhiệm
84 Chương 84: Đối Mặt
85 Chương 85: Hợp Tác Bị Hủy
86 Chương 86: Còng Tay Vàng Ròng
87 Chương 87: Dạo Này Chu Tổng Khỏe Chứ
88 Chương 88: Tôi Muốn Dằn Vặt Em
89 Chương 89: Đêm Nay Đừng Về Nhà
90 Chương 90: Thương Phẩm Mới Treo Giá
91 Chương 91: Thêm Gấp Đôi Khoai Môn Viên!
92 Chương 92: Khắc Lên Em
93 Chương 93: Bất Động Bất Tử
94 Chương 94: Quyền Quyết Định Nằm Ở Chị
95 Chương 95: Em Có Ngoan Không
96 Chương 96: Thế Sự Có Bao Nhiêu Gian Nan Năm Tháng Vẫn Không Buông Tha
97 Chương 97: Năm Xưa
98 Chương 98: Ý Nghĩa Của Chiếc Nhẫn
99 Chương 99: Phản Đòn Trên Xích Đu
100 Chương 100: Chúng Ta Kết Hôn Nhé
101 Chương 101: Cô Ấy Là Vợ Tôi
102 Chương 102: Kỳ Thanh
103 Chương 103: Có Thể Giới Thiệu Cho Tôi Không
104 Chương 104: Bản Ghi Nhớ
105 Chương 105: Vẫn Luôn Hướng Về Nhau
106 Chương 106: Ghen
107 Chương 107: Nghe Nói Ga Trải Giường Của Cô Vô Cùng Thê Thảm
108 Chương 108: Mục Tuyết 1
109 Chương 109: Có Muốn Nếm Thử Tư Vị Sống Không Bằng Chết
110 Chương 110: Bây Giờ Không Sợ Nữa
111 Chương 111: Cả Người Toàn Mùi Khói Thuốc Còn Muốn Hôn Tôi
112 Chương 112: Chơi Mạt Chược Nào
113 Chương 113: Chị Ở Phía Trước Em
114 Chương 114: Tuyết Y Chúng Ta Quay Lại Đi
115 Chương 115: Người Của Hai Thế Giới
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124: Ngoại truyện 1: Sau khi kết hôn
125 Chương 125: Ngoại truyện 2: Sau khi kết hôn
126 Chương 126: Ngoại truyện 3: Nhổ răng khôn
127 123: Hoàn
128 122: Một Năm Bị Bỏ Lỡ
129 121: Bí Mật
Chapter

Updated 129 Episodes

1
Chương 1: Giai Đoạn Nhị Tiểu Thư Mỏng Manh Bé Nhỏ
2
Chương 2: A Nguyệt Em Thích Chị
3
Chương 3: Tôi Muốn Em Ấy Thuộc Về Riêng Mình
4
Chương 4: Giáo Viên Hay Chủ Tịch
5
Chương 5: Muốn A Nguyệt Thổi
6
Chương 6: Hợp Đồng Tình Yêu
7
Chương 7: Nhị Tiểu Thư Xảy Ra Chuyện
8
Chương 8: Người Đến Trước Và Kẻ Đến Sau
9
Chương 9: Hôn Một Cái Ôm Một Cái
10
Chương 10: Trượt Vào Khe Hở Giữa Ngực
11
Chương 11: Ngủ Ngon Tuyết Y
12
Chương 12: Trò Chuyện Một Lúc
13
Chương 13: Mục Tuyết Y Mất Liên Lạc
14
Chương 14: Ngu Ngốc
15
Chương 15: Ừm Em Thích Chúng Nó
16
Chương 16: Ảo Tưởng Về Danh Phận
17
Chương 17: Hiểu Sai
18
Chương 18: Một Lời Hứa Muộn Màng Vô Nghĩa
19
Chương 19: Có Lẽ Em Mãi Cũng Không Hiểu
20
Chương 20: Món Đó Có Ngon Không
21
Chương 21: Ngủ Chung Giường
22
Chương 22: Chỉ Có Một Chiếc Chăn
23
Chương 23: Vì Người Mà Sống
24
Chương 24: Không Liên Quan Tới Nợ Nần
25
Chương 25: Đi Nhặt Thử Xem
26
Chương 26: A Nguyệt Chị Có Ở Phía Sau Không
27
Chương 27: Sự Sỉ Nhục
28
Chương 28: Bí Mật Bị Phát Hiện
29
Chương 29: Đi Làm Vào Ngày Mai
30
Chương 30: Chị Cũng Không Phải Người Ngoài
31
Chương 31: Mua Cà Phê Cho Chu Tổng!
32
Chương 32: Trốn Nhà Đi
33
Chương 33: Hôn Nhẹ Một Cái Tăng Thêm Mười Năm
34
Chương 34: Theo Đuổi Tôi Thêm Một Lần Nữa Đi
35
Chương 35: Trình Độ 100 Điểm
36
Chương 36: Đừng Đi
37
Chương 37: Chị Gái!
38
Chương 38: Chỉ Nhìn Mỗi Em
39
Chương 39: Chỗ Dựa Vững Chắc
40
Chương 40: Em Ấy Xứng Đáng Với Mọi Thứ Tốt Đẹp
41
Chương 41: Cô Bảo Vệ Nàng Luôn Luôn Đúng Lúc
42
Chương 42: Mục Quốc Thừa
43
Chương 43: A Nguyệt Chị Có Tin Em Không
44
Chương 44: Ngồi Xe Lăn Suốt Đời
45
Chương 45: Sân Khấu Điên Cuồng Của Nhị Tiểu Thư
46
Chương 46: Đừng Khóc A Nguyệt
47
Chương 47: Bất Cứ Ai Làm Tổn Thương Chị Đều Đáng Chết
48
Chương 48: Tôi Rất Mong Đợi Ngày Đó
49
Chương 49: Máu Và Thịt Tất Cả Đều Đòi Lại
50
Chương 50: Tôi Là Lương Tri Cuối Cùng Của Em
51
Chương 51: Một Màn Kịch Hay
52
Chương 52: Khiêu Khích
53
Chương 53: A Nguyệt Muốn Em
54
Chương 54: Hơi Thở Đan Xen
55
Chương 55: Trò Chơi Bắt Đầu
56
Chương 56: Đặt Cược
57
Chương 57: Tôi Đoán Chị Điên Trước
58
Chương 58: Sống Không Bằng Chết
59
Chương 59: Tôi Thà Rằng Em Không Còn Yêu Tôi Nữa
60
Chương 60: A Nguyệt Xin Lỗi
61
Chương 61: Xin Hãy Cứu Lấy Em
62
Chương 62: Trên Tay Người Ấy Là Chiếc Nhẫn Ngọc Quen Thuộc
63
Chương 63: Đồng Hành Cùng Em Đi Qua Thế Gian Khổ Ải
64
Chương 64: Nụ Hôn Của A Nguyệt
65
Chương 65
66
Chương 66: Em Có Trăm Triệu Loại Tốt
67
Chương 67: Bão Tuyết
68
Chương 68: Tìm Thấy Tuyết Y Trước
69
Chương 69: Bị Kẹt Trong Bão Tuyết
70
Chương 70: Nếu Như
71
Chương 71: Hừ Không Biết Xấu Hổ
72
Chương 72: Tiên Nữ Ghé Thăm
73
Chương 73: Em Có Tôi Sớm Hơn Em Nghĩ
74
Chương 74: Thẹn Thùng
75
Chương 75
76
Chương 76: Chu Chẩm Nguyệt Thật Là Xấu Xa!
77
Chương 77: Đừng Chạm Vào Tôi
78
Chương 78: A Nguyệt Kiếp Sau Hãy Tránh Xa Em Ra
79
Chương 79: Đan Xen Tan Chảy Biến Mất
80
Chương 80: Thế Giới Của Hai Người Từ Đây Sẽ Không Bao Giờ Trùng Lặp Nữa
81
Chương 81: A Nguyệt Nhìn Này
82
Chương 82: Tôi Chỉ Cần Một Chút Thời Gian Để Đứng Dậy
83
Chương 83: Tiểu Mục Tổng Mới Được Bổ Nhiệm
84
Chương 84: Đối Mặt
85
Chương 85: Hợp Tác Bị Hủy
86
Chương 86: Còng Tay Vàng Ròng
87
Chương 87: Dạo Này Chu Tổng Khỏe Chứ
88
Chương 88: Tôi Muốn Dằn Vặt Em
89
Chương 89: Đêm Nay Đừng Về Nhà
90
Chương 90: Thương Phẩm Mới Treo Giá
91
Chương 91: Thêm Gấp Đôi Khoai Môn Viên!
92
Chương 92: Khắc Lên Em
93
Chương 93: Bất Động Bất Tử
94
Chương 94: Quyền Quyết Định Nằm Ở Chị
95
Chương 95: Em Có Ngoan Không
96
Chương 96: Thế Sự Có Bao Nhiêu Gian Nan Năm Tháng Vẫn Không Buông Tha
97
Chương 97: Năm Xưa
98
Chương 98: Ý Nghĩa Của Chiếc Nhẫn
99
Chương 99: Phản Đòn Trên Xích Đu
100
Chương 100: Chúng Ta Kết Hôn Nhé
101
Chương 101: Cô Ấy Là Vợ Tôi
102
Chương 102: Kỳ Thanh
103
Chương 103: Có Thể Giới Thiệu Cho Tôi Không
104
Chương 104: Bản Ghi Nhớ
105
Chương 105: Vẫn Luôn Hướng Về Nhau
106
Chương 106: Ghen
107
Chương 107: Nghe Nói Ga Trải Giường Của Cô Vô Cùng Thê Thảm
108
Chương 108: Mục Tuyết 1
109
Chương 109: Có Muốn Nếm Thử Tư Vị Sống Không Bằng Chết
110
Chương 110: Bây Giờ Không Sợ Nữa
111
Chương 111: Cả Người Toàn Mùi Khói Thuốc Còn Muốn Hôn Tôi
112
Chương 112: Chơi Mạt Chược Nào
113
Chương 113: Chị Ở Phía Trước Em
114
Chương 114: Tuyết Y Chúng Ta Quay Lại Đi
115
Chương 115: Người Của Hai Thế Giới
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124: Ngoại truyện 1: Sau khi kết hôn
125
Chương 125: Ngoại truyện 2: Sau khi kết hôn
126
Chương 126: Ngoại truyện 3: Nhổ răng khôn
127
123: Hoàn
128
122: Một Năm Bị Bỏ Lỡ
129
121: Bí Mật